Thích chí ngao du – Nguyễn Công Trứ

94

Ngâm cùng giăng gió vài câu kiểng,
Tính với giang sơn mấy chuyện đời.
Thú gì hơn nữa thú ăn chơi,
Chi giàu khó, sang hèn là phận cả.
Ðủ lếu láo với người thiên hạ,
Tính đã quen đài các mấy lâu.
Ðàn một cung, cờ một cuộc, thơ một túi, rượu một bầu,
Khi đắc chí ngao du, ờ cũng phải!
Ðạo thông thiên địa hữu hình ngoại,
Tứ nhập phong vân biến thái trung(1)
.

Hỏi giang sơn mấy kẻ anh hùng,
Tri ngã giả, bất tri ngã giả(2).
Người có biết ta, hay thì chớ,
Chẳng biết ta, ta vẫn là ta.
Linh khâm bảo hợp thái hoà(3),
Sạch không trần luỵ ấy là thần tiên.
Ngang tàng lạc ngã tính thiên(4).

Nguồn: Nguyễn Công Trứ cuộc đời và thơ do Đoàn Tử Huyến chủ biên, NXB Lao động, 2011


* Chú thích:

(1) Đạo thông, trời đất có hình ở ngoài, ý vào, mây gió biến hóa ở trong. Đây là hai câu ở bài thơ Ngẫu thành của Trình Hạo đời nhà Tống vịnh cảnh nhàn.

(2) Kẻ biết ta kẻ không biết ta.

(3) Linh khâm: tâm sự của lòng, ý nói: Lòng ta giữ hợp với thái hòa.

(4) Ngang tàng ta vui với tính trời