Thơ tình Việt Nam, cũng giống như tiểu thuyết tình cảm, chỉ mới bắt đầu xuất hiện từ đầu thế kỷ 20, nhưng đã sớm tạo ra các tuyệt tác. Dưới đây là 9 bài thơ tình hay nhất từ đầu thế kỷ 20 đến nay. (Trong thế kỷ 21, không có thêm được bài thơ tình nào, cứ thể như tình yêu đã biến mất vậy).

9. KHI NÀO THẤY – XUÂN HOÀNG

Khi nào thấy trên đường dài mệt mỏi 
Cần nghỉ ngơi đôi phút cạnh dòng sông 
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi 
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng 

Khi nào thấy buồn phiền gặm nhấm 
Cần một lời tiếp sức để đi xa 
Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng 
Biển tôi chờ con sóng ngân nga 

Lúc nào đó lòng mang thương tích 
(Những vết thương vô ý tự gây nên) 
Em hãy đến bên tôi chiều tĩnh mịch 
Tôi xin làm con suối tắm cho em 

Nếu cần nữa tôi là hồ trên núi 
Trong hoang vu im lặng ngắm mây trời 
Em hãy đến, chim thiên nga, cánh mỏi 
Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi

8. SÓNG – XUÂN QUỲNH

Dữ dội và dịu êm 
Ồn ào và lặng lẽ 
Sông không hiểu nổi mình 
Sóng tìm ra tận bể 

Ôi con sóng ngày xưa 
Và ngày sau vẫn thế 
Nỗi khát vọng tình yêu 
Bồi hồi trong ngực trẻ 

Trước muôn trùng sóng bể 
Em nghĩ về anh, em 
Em nghĩ về biển lớn 
Từ nơi nào sóng lên? 

Sóng bắt đầu từ gió 
Gió bắt đầu từ đâu? 
Em cũng không biết nữa 
Khi nào ta yêu nhau 

Con sóng dưới lòng sâu 
Con sóng trên mặt nước 
Ôi con sóng nhớ bờ 
Ngày đêm không ngủ được 
Lòng em nhớ đến anh 
Cả trong mơ còn thức 

Dẫu xuôi về phương bắc 
Dẫu ngược về phương nam 
Nơi nào em cũng nghĩ 
Hướng về anh – một phương 

Ở ngoài kia đại dương 
Trăm nghìn con sóng đó 
Con nào chẳng tới bờ 
Dù muôn vời cách trở 

Cuộc đời tuy dài thế 
Năm tháng vẫn đi qua 
Như biển kia dẫu rộng 
Mây vẫn bay về xa 

Làm sao được tan ra 
Thành trăm con sóng nhỏ 
Giữa biển lớn tình yêu 
Để ngàn năm còn vỗ

7. LINH MỤC – NGUYỄN TẤT NHIÊN

1. 
dĩ vãng là địa ngục 
giam hãm đời muôn năm 
tôi – người yêu dĩ vãng 
nên sống gần Satan 
ngày kia nghe lời quỉ 
giáng thế thêm một lần 
trong kiếp người linh mục 
xao gầy cơn điên trăng! 

2. 
vì tôi là linh mục 
không mặc áo nhà giòng 
nên suốt đời hiu quạnh 
nên suốt đời lang thang! 
vì tôi là linh mục 
giảng lời tình nhân gian 
nên không có thánh kinh 
nên không có bổn đạo 
nên không có giáo đường 
(một tín đồ duy nhất 
vừa thiêu huỷ lầu chuông!) 
vì tôi là linh mục 
phổ lời tình nhân gian 
thành câu thơ buồn bã 
nên hạnh phúc đâu còn 
nên người tình duy nhất 
vừa thiêu huỷ lầu chuông 
vì tôi là linh mục 
không biết mặt thánh thần 
nên tín đồ duy nhất 
cũng là đấng quyền năng! 

3. 
tín đồ là người tình 
người tình là ác quỉ 
ác quỉ là quyền năng 
quyền năng là tín đồ 
tín đồ là người tình 
(vì tôi là linh mục 
giảng lời tình nhân gian!) 

4. 
vì tôi là linh mục 
không biết rửa tội người 
nên âm thầm lúc chết 
tội mình còn thâm vai…

6. GIỤC GIÃ – XUÂN DIỆU

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
 

Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi, 
Mau với chứ! thời gian không đứng đợi. 
Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới; 
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa. 
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ, 
Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết! 
Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt; 
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài; 
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai; 
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn. 

             * 

Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến; 
Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành. 
Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh, 
Quay mặt lại: cả lầu chiều đã vỡ. 

Vì chút mây đi, theo làn vút gió. 
Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi? 
Sơm nay sương xê xích cả chân trời, 
Giục hồng nhạn thiên đi về cõi Bắc. 
Ai nói trước lòng anh không phản trắc; 
Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ? 
– Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ, 
Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói; 
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, 
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm. 
Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm, 
Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự. 
Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ! 
Em, em ơi! Tình non sắp già rồi…

5. KHÚC MÙA THU – HỒNG THANH QUANG

Đã biết ta giờ không trẻ nữa 
Sao thương ai ở mãi cung Hằng 
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế 
Chẳng chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng 

Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc 
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em 
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc 
Có điều chi em mải miết đi tìm? 

Tôi đã đến cùng em và tôi biết 
Em cũng là như mọi người thôi 
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu 
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người 

Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá 
Bầu lặng yên cũng đã vỡ rồi 
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp 
Khi thanh âm cũng bất lực như lời 

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy 
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời 
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc 
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?

4. EM GẦY NHƯ LIỄU TRONG THƠ CỔ – NGUYÊN SA

Em ốm nghe trời lượng đã hao 
Em ngồi trong nắng mắt xanh xao 
Anh đi giữa một ngàn thu cũ 
Nhớ mãi mùa thu bẽn lẽn theo 

Anh nhớ em ngồi áo trắng thon 
Ngàn năm còn mãi lúc gần quen 
Em gầy như liễu trong thơ cổ 
Anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường 

Anh nhớ sông có nguyệt lạ lùng 
Có trời lau lách chỗ hư không 
Em tìm âu yếm trong đôi mắt 
Thấy cả vô cùng dưới đáy sông 

Anh nắm tay cho chặt tiếng đàn 
Tiếng mềm hơi thở, tiếng thơm ngoan 
Khi nghe tiếng lạnh vào da thịt 
Nhớ tiếng thơ về có tiếng em.

3. NGƯỜI HÀNG XÓM – NGUYỄN BÍNH

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, 
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn. 
Hai người sống giữa cô đơn, 
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi. 
Giá đừng có giậu mùng tơi, 
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng. 

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng… 
Có con bướm trắng thường sang bên này. 
Bướm ơi, bướm hãy vào đây! 
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi… 
Chả bao giờ thấy nàng cười, 
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên. 
Mắt nàng đăm đắm trông lên… 
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi! 

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi, 
Tôi buồn tự hỏi: Hay tôi yêu nàng? 
– Không, từ ân ái nhỡ nhàng, 
Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao! 

Tơ hong nàng chả cất vào, 
Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang. 
Mấy hôm nay chẳng thấy nàng. 
Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong. 

Cái gì như thể nhớ mong? 
Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng! 
Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng, 
Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa. 

Tầm tầm giời cứ đổ mưa, 
Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm! 
Cô đơn buồn lại thêm buồn… 
Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi? 

Hôm nay mưa đã tạnh rồi! 
Tơ không hong nữa, bướm lười không sang. 
Bên hiên vẫn vắng bóng nàng, 
Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng… 

Nhớ con bướm trắng lạ lùng! 
Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng. 
Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng! 
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi! 
Đêm qua nàng đã chết rồi, 
Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu nàng. 

Hồn trinh còn ở trần gian? 
Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!

2. GÁI QUÊ – HÀN MẶC TỬ

Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự 
Tôi đều nhận thấy trên môi em 
Làn môi mong mỏng tươi như máu 
Đã khiến môi tôi mấp máy thèm 

Từ lúc tóc em bỏ trái đào 
Tới chừng cặp má đỏ au au 
Tôi đều nhận thấy trong con mắt 
Một vẻ thơ ngây và ước ao 

Lớn lên, em đã biết làm duyên 
Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng 
Nghe nói ba em chưa chịu nhận 
Cau trầu của khách láng giềng bên

1. GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ – ĐINH HÙNG

Trời cuối thu rồi – Em ở đâu? 
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu? 
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy 
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu 

Em mộng về đâu? 
Em mất về đâu? 
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu 
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa 

Em đã về chưa? 
Em sắp về chưa? 
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ 
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn 

Em hãy cười lên vang cõi âm 
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm 
Những hồn phiêu bạt bao năm trước 
Nay đã vào chung một chỗ nằm 

Cười lên em! 
Khóc lên em! 
Đâu trăng tình sử 
Nép áo trần duyên? 
Gót sen tố nữ 
Xôn xao đêm huyền 
Ta đi, lạc xứ thần tiên 
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh 

Ta gởi bài thơ anh linh 
Hỏi người trong mộ có rùng mình? 
Nắm xương khô lạnh còn ân ái? 
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình? 

Hỡi hồn tuyết trinh! 
Hỡi người tuyết trinh! 
Mê em, ta thoát thân hình 
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm 

Em có vui thêm? 
Em có buồn thêm? 
Ngồi bên cửa mộ 
Kể cho ta biết nỗi niềm 

Thần chết cười trong bộ ngực điên 
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền 
Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng 
Hơi đất mê người – Trăng hiện lên