Thơ Trần Quang Quý (trích Viết & Đọc – Chuyên đề mùa thu 2019)

24

1. Rửa xuân

Đầu năm xuống sông Đà
vốc một vốc nước rửa mặt
thấy nước rần rần chảy dọc cơ thể
thấy mùa xuân cây vườn thức lộc
xuyến chi gọi mùa áo trắng phơi mây

Vốc lên vốc nữa
mắt sáng trời non Tản
ngọn Ba Vì đang tu trong mây
núi tinh luyện để thành tĩnh tại
gió vuốt ve vẫn đứng tạc trời

Mùa xuân mãi trẻ đời người toan già
chưa kịp hẹn trăng đêm đã gà gáy
chưa đính ước ngày, ngày đã hoàng hôn
vốc một vốc thấy tay đầy biển
thấy cả những mặt người cũ mới

Đầu năm ra sông rửa mặt
tôi rửa mặt mình hay vừa rửa trần gian
tôi vốc sông rửa bụi quá khứ
vốc lên sự thật rửa về ngày mai

Làng Hạ Bì, Xuân Lộc,5/2/2019 (mùng 1 tết Kỷ Hợi)

2. Dưới mưa

Nàng đứng đọ thời gian dưới mưa
đứng như đợi người ngoài cõi đứng
thường đêm đêm vẫn vậy, dưới ngọn đèn phố tôi…

Mưa xuân lây phây bay
từ trong mưa tôi thấy bước ra những chờ đợi khác
một rừng chân viễn chinh vào những cuộc hẹn hò
nhón gót phím xuân
cây dương cầm thiên nhiên dạo khúc trầm
tôi biết có những đêm nàng đứng
như đợi một thói quen kỷ niệm không bao giờ còn đến?

Hay nàng đợi tôi mà tôi không hay
hay xuân đợi tôi run cơn mưa gầy
tôi liều xuống nhà bước đến ngọn đèn
lạ chưa, không bóng người
chỉ cây đèn và tôi đối mặt!

Hay chính bóng xưa đợi tôi trong mưa
hay chính tôi đã đợi tôi trong nàng
đợi một thế gian ánh sáng
rỗng chân cột đèn

12/4/2018

3. Bức tường

Bạn thấy gì trên bức tường?
tôi hỏi,
một học viên: chỉ thấy màu trắng của chính nó

Một học viên
hoang mạc cằn khô héo quắt mặt người
hay tuyết mùa đông trắng thắt ruột

Vành khăn tang quấn sự cô đơn của chính bức tường
lâu không gì in lên

Tờ giấy trắng đang viết sử câm
của những điều phía trước…

Chợt một con thạch sùng bò đi bò lại
dường muốn thoát khỏi thế giới vách ngăn tù túng
khát vọng khoan tường sang thế giới bên kia
vẫn không sao thoát khỏi sự bò

Tôi viết lên tường hai chữ: Tự do!

29/9/2018

4. Trên cây cột thời gian

Tôi đóng đinh vào cột thời gian mắc áo danh
áo danh sớm tuột
mắc một gương mặt đẹp
gương mặt cũng sớm tàn, sau cuồng rạn nhan sắc
tôi lần lượt mắc vào những suy tưởng
lại gặp lỗ đinh người ta nhổ đi rồi

Tôi mắc mùa nọ vào mùa kia trên dòng thời gian
nghe luân chuyển, giao hoan từng ngọn cỏ lá cây cơ thể sống
mắc mắt nọ vào mắt kia, hữu hạn vào vô hạn
cái tôi và tha nhân, tìm khác biệt
những lúc lạc dòng tôi khác cả chính tôi

Những khoảng trống không gian
nuốt bao chiếc đinh đóng nham nhở thời, nham nhở người
nham nhở tham vọng…
thời gian phẳng sau vết máu rỉ

Bay qua những lỗ đinh
chỉ đôi cánh minh tuệ và dáng vóc tâm hồn
dưới cây cột hun hút vực vô định

8/9/2018

5. Ngủ quên trên cỏ

Nàng ngủ quên trong tôi
cả giấc dậy thì
tôi ngủ nướng trong nàng
thời hong mây, buôn gió

Sương tẩm ướt cái xuân
mơn mởn mùa
bỗng sáng nay thức lộc
bầy ong gọi mật hoa
bầy dế dạo khúc tì bà gọi tiềm thức

Chúng ta ngủ trong nhau quá sâu
tại cỏ êm
hay tại mùa xuân nâng giấc
hay tại rễ cỏ buộc ta vào nhau

Thức dậy, vẫn thấy
tuổi thơ ngủ quên trên ngọn cỏ
ta gọi nàng, cỏ ơi!
đấy là lúc mùa xuân hé nụ

7/2/2019

6. Mũi kim

Xâu lại ký ức
đan mảnh nghèo
châm vùng lỳ cảm giác
khâu những gì chưa muốn thoát y

Làm tên độc
cũng nghẹn khô nước mắt?
đan tấm thảm tình thương trên đại lộ nỗi buồn
có khi mật phục ngay tay áo
những dã tâm đánh lén nụ cười

Thời gian tàng hình
luồn thật giả vào phong phanh nhân nghĩa
cả hy vọng những đường bay đột phá
phục sinh
trên sắc nhọn

23/3/2019

7. Buộc

Hoa nở
ngỡ môi em còn thơm đầy vườn
hoàng hôn đã khép ráng chiều xa ấy

Gió gọi em mùa đi biền biệt
vườn buộc anh cả một đời hương

Hà Nội, 25/3/2016

8. Giọng trời

Những tiếng chim đang hót
giọng của trời xanh ngân từng âm vực
chúng đang đánh vần hệ ngữ không gian

Mỗi loài chim đều có giọng của mình
ngay cả loài không hót

Hà Nội, 12/2/2016

9. Ngược

Những con cá bay lên bầu trời, những con chim lặn vào nước
bầy cá mọc cánh trong một thế giới khác
bầy chim mọc vây vào dòng sông siêu thực

Không có những ước mơ lạ kỳ, khám phá
không có thế giới thực

20/5/2016