Chùm thơ về: Người đàn bà… – Cao Hồng

45

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN CAO NGUYÊN ĐÁ

Người đàn bà H’Mông lặng lẽ âm thầm

Đếm từng hạt đất màu treo trên từng kẽ đá

Hạt nào gieo ngô? Hạt nào trồng cải?

Hạt nào dành chiu chắt để mùa sau?

Người đàn bà H’Mông lặng lẽ cúi đầu

Những bước chân đi, chậm như ngàn mây kéo

Ngoảnh trước, trông sau:  Đá ôm ấp đá

Đá mẹ, đá con lớp lớp, trùng trùng…

Oằn trên vai bao thác lũ, mưa rừng

Nắng hạ sém da, rét đông tê tái

Đôi chân trần vững chãi

Người đàn bà H’Mông

Tạc vào thiên nhiên dáng đứng:

Tay thoăn thoắt dệt tầm gai, ngóng đợi xuân về…

Cao nguyên đá lặng thinh

Không một thanh âm

Bạt ngàn màu xám…

Những bước chân, những bước chân, những bước chân…

 Đá tai mèo tua tủa như chông 

Người đàn bà H’Mông

Nhẫn nại

Âm thầm

Nâng niu từng hạt đất

Chắt chiu mầm sống

                               lớn lên…

NGƯỜI ĐÀN BÀ – NHỮNG GIẤC MƠ…

Người đàn bà qua hai mùa tóc

đối mắt nâu mang theo ánh nhìn của biển chiều đông

giông bão lật tung những giấc mơ chở đầy màu tro của đất

với tay, không kịp túm lại chút mong manh còn lại

mặt trời lẫn vào đêm…

Người đàn bà tự dắt tay mình bước qua định mệnh

từng nhích nhích hao mòn

từng ngón gầy xanh xao mỗi ngày bừng giấc mơ lạ lùng mê hoặc,

ngỡ chạm búp non…

Cánh rừng cô độc dát ánh vàng lấp lánh

 lấp lóa những vệt sáng ma mị, đê mê

đường chân trời ngắn như sợi tóc đàn ông

án ngữ cả một biển khổ đau ùa vào màu tóc đàn bà…

Thảng thốt rời trăng huyền thoại

người đàn bà níu mình trong cõi tạm 

thấy bóng mình ôm trọn bóng mình          

im lặng…

chỉ có tiếng sếu vọng ngang trời

như một dấu sắc chém thinh không

vụn vỡ

            những giấc mơ

                                   mang màu tro của đất.