Trời thu phảng phất gió chiều,
Mây về Ngàn Hống(1) buồm treo ráng vàng.
Sang thu tiết hơi may hiu hắt,
Cụm sen già lã chã phai hương.
Sương giày(2) giậu trúc đóa hoa vàng,
Son nhuộm non đào cành lá đỏ.
Lãnh vũ như ti trùng chức dạ,
Tình thiên tác chỉ nhạn thư không(3)
Phúc đâu đâu một trận hảo phong,
Trên cung Quảng(4) xa đưa hương quế.
Giời biếc biếc, nước xanh xanh một vẻ,
Khéo hoá công khéo vẽ nên đồ.
Một năm được mấy mùa thu.

Nguồn: Nguyễn Công Trứ cuộc đời và thơ do Đoàn Tử Huyến chủ biên, NXB Lao động, 2011


* Chú thích:

(1) Ngàn Hống: Núi Hồng, tên Nôm của núi Hồng Lĩnh.

(2) Giày: giẫm lên, xéo lên.

(3) Mưa lạnh như tơ giăng, côn trùng kêu nghe như dệt cửi đêm. Hơi trong như tờ giấy, nhạn bay qua như viết chữ trên không.

(4) Cung Quảng: cung trăng.