Trời đông hơi giá như đồng,
Cái cơ lai phục đã trong hỗ hàn(1).
Sang đông tiết hơi may lạnh lẽo,
Hội bế tàng(2) chuyển máy âm dương.
Lôi thôi chày nhạn khua sương,
Thấp thoáng bóng ngư câu tuyết.
Lăng hàn bích khắc tùng thiên xích,
Nại lạnh hoàng lưu cúc sổ hoa(3).
Ngoài quan sơn tuyết đóng sương pha,
Kẻ hào hứng chốn khê kiều đắc thú(4).
Điểm điểm trông chừng lĩnh sấu(5),
Phút tin xuân đã hé đầu cành.
Đành hay âm cực dương sinh.
Nguồn: Nguyễn Công Trứ cuộc đời và thơ do Đoàn Tử Huyến chủ biên, NXB Lao động, 2011
* Chú thích:
(1) Lai phục: nói khí dương đã trở lại; hỗ hàn: lạnh lẽo.
(2) Bế: đóng lại; tàng: giấu đi; cả câu ý nói việc gì cũng thu xếp lại cả.
(3) Tùng ngàn thước gặp rét lá vẫn anh. Cúc mấy khóm đương buổi lạnh hoa vẫn vàng.
(4) Chốn khê kiều đắc thú: thú vui nơi suối khe.
(5) Lĩnh sấu: núi gầy (vì mùa đông cây cỏ vàng rụng hết).