Xuân – Nguyễn Công Trứ

21

Xuân sang hoa cỏ đua tươi,
Khoe màu quốc sắc trẻ(1) mùi thiên hương.
Đầm ấm thủa tin xuân phút bắn,
Khí phát sinh rải rác trên cành.
Thử tập bay, bướm mới uốn mình,
Muốn học nói, oanh còn lựa tiếng.
Liễu hoàn cựu lục oanh do tĩnh,
Đào thí tân hồng điệp vị tri(2).
Mái đông phong mày liễu xanh rì,
Đám tàn tuyết đầu non trắng xoá.
Buổi hoà hú(3) khí trời êm ả,
Hội đạp thanh xa mã dập dìu.
Ngàn vàng một khắc xuân tiêu(4).

Nguồn: Nguyễn Công Trứ cuộc đời và thơ do Đoàn Tử Huyến chủ biên, NXB Lao động, 2011


* Chú thích:

(1) Trẻ: khoe, trưng ra cho người ta biết.

(2) Đây là hai câu thơ của Thái Thuận (1440-?; đỗ Tiến sĩ năm 1475, Phó Nguyên súy hội Tao Đàn) trong bài Sơ xuân. Quách Tấn dịch: Xanh xưa nhuộm liễu oanh còn nín, Hồng mới tô đào bướm chửa hay.

(3) Hòa hú: ấm áp.

(4) Xuân tiêu: đêm xuân; lấy ý từ câu: “Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim” (Một khắc đêm xuân đáng giá nghìn vàng) trong bài Xuân tiêu (Đêm xuân) của Tô Đông Pha đời nhà Tống.